Đi xem show cũng 2 hôm rồi, tôi vẫn giữ nguyên cái cảm giác rung rung khi nhớ về anh, hình ảnh người đàn ông ngồi xổm vảy mực màu lên tấm lụa và những bộ trang phục mang quốc hồn quốc tuý được trình diễn. Mỗi lần xem show của anh, tôi không bao giờ muốn đưa điện thoại lên chụp, bởi đơn giản là không thể rời mắt 1 tích tắc nào khỏi các mẫu diễn. Khen anh cũng bằng thừa, vì mọi mỹ từ đều cũng sẽ chẳng đủ. Nhưng hôm nay, sau khi trò chuyện với một vài bạn trẻ, tôi lại muốn viết về anh. Cái này không biết có nên đổ lỗi tại anh là nguồn cảm hứng quá chăng? Chưa bao giờ tôi thấy nhàm chán khi nói chuyện với anh. Lúc bế tắc về công việc, hay đơn giản là thất vọng về hành xử của ai đó, tôi gọi anh. Và lúc nào anh cũng làm câu chuyện trờ nên sắc màu hơn, tươi sáng hơn. Từ lời lẽ đến ý tưởng. Anh làm tôi tin rằng, cái gì cũng sẽ có cách giải quyết, tích cực, miễn là mình quyết tâm. Tôi nhớ có 1 lần, anh gọi điện 2 vợ chồng tới, bảo qua nhà anh chơi. 2 đứa nghĩ đơn giản qua anh uống rượu cuối tuần, mà tôi quên mất hôm đó cũng là sinh nhật chồng mình. Đấy, đàn bà nhiều khi đoảng lắm. Anh tỉ mỉ nấu món Huế và bày bàn ăn. Sắp mấy con tôm trên đĩa cũng cần phải “đẹp mắt”. Với anh, cái gì cũng phài đẹp, phải chỉnh chu theo một chuẩn mực nhất định. Sự chỉnh chu của anh như một thói quen của người văn minh, trưởng thành qua cuộc sống và công việc. Anh nhẹ nhàng và tinh tế vô cùng. Anh chưa bao giờ ảo mộng trong cuộc sống lấp lánh của hào quang. Anh tỉnh táo và nghĩ về hướng đi mỗi ngày, anh thông minh và nhạy bén, nhiều khi tôi phát hờn “anh lấy hết thế còn ai sống được”. Tài, Trí anh đã được khẳng định qua nhiều bộ sưu tập và triển lãm trong và ngoài nước, nhưng có lẽ, cái tôi yêu quí và trân trọng anh nhất là cái Tâm. Tâm của một người làm nghề từ tế, tâm của một người muốn thời trang Việt khẳng định tên tuổi và của một người mong muốn đóng góp nhiều cái đẹp cho đời. Đôi khi muốn mời anh nói chuyện để tiếp lửa cho các bạn trẻ, khi mà độ ì của các bạn như một tảng đá đẩy mãi không rơi. Mỗi lần đề cập, anh hay cười “thôi, anh nói dở lắm”. Ước chi, tôi có thể chỉ cho các bạn ấy, một ngày làm việc của anh, để các bạn biết rằng, thành công nào cũng cần có sự tôi luyện răn dạy chính bản thân trước mọi khó khăn, thái độ và cái tâm với công việc đang làm. Đằng sau hình dáng nhỏ bé của anh, là một năng lương vô cùng mạnh mẽ và một khối óc sáng tạo vô biên. Nhiều khi thật đáng để được ganh tỵ với anh, anh Trí nhỉ?

Bình luận

Add a Comment